Nhanh một phút, chậm cả đời

Đêm 31/10/2011, tôi đi tầu SE-8 từ Đà Nẵng về Hà Nội. Lúc 13h ngày 1/11, tầu đang lao nhanh bỗng đột ngột dừng lại cạnh một nghĩa trang nhỏ thuộc địa phận tỉnh Thanh Hóa. Toa 1 của tôi (liền toa cuối cùng dành cho nhân viên) lao xao có tin: xảy tai nạn chết người. Mọi người thay nhau thò cổ qua một ô cửa kính hẹp, cố nhìn về phía cuối đoàn tầu, nơi người ta vừa mới khiêng nạn nhân từ một cái hủm gần đó lên, đặt nằm ngay tại chỗ xảy ra tai nạn. Một hành khách thắc mắc: Tại sao tai nạn lại xảy ra ở phía sau? Có ý kiến cho rằng  nạn nhân bị tầu chạy nhanh “hút” vào. Tôi không tin bèn sang toa nhân viên để hỏi, thì được biết: chỗ xảy ra tai nạn là đoạn đường bộ vắt ngang qua đường sắt. Nạn nhân là phụ nữ, SN 1976. Chị đã cố vượt qua đường tầu trong khi đoàn tầu đã đến quá gần và những người tham gia giao thông cùng chiều với chị đều đã dừng lại. Chỗ giao cắt này lại không có ba-ri-e.

Hậu quả là: cả người và xe máy bị tầu hỏa hất bắn sang bên phải đường sắt. Mãi đến khi toa cuối của đoàn tầu đến đúng chỗ nạn nhân thiệt mạng, tầu mới dừng lại được.

Chắc là do va đập quá mạnh, nạn nhân bị vỡ đầu, chết ngay.

Sau lời thông báo tai nạn và kêu gọi lòng hảo tâm giúp đỡ gia đình nạn nhân của hành khách, tầu SE-8 tiếp tục chuyển bánh trong sự thương cảm người xấu số của mọi người trên tầu.

Tôi chợt nhớ đến lời cảnh báo trên tấm biển to tại một ngã tư ở TP.Phan Rang-Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận:

“NHANH MỘT PHÚT, CHẬM CẢ ĐỜI”

Lời cảnh báo thật ngắn gọn (chỉ có 6 từ) nhưng giá trị cùng ý nghĩa thực tiễn của nó đáng để mọi người suy ngẫm và lấy đó làm răn.

NGUYỄN VĂN CỰ – Tổ 5, P.Yên Nghĩa, Q.Hà Đông Hà Nội

* Từ ga Đà Nẵng vị trí toa được hoán vị: Đầu xuống cuối, cuối lên đầu